Cảnh cut
Hải Lan bị phạt đánh lòng bàn chân, Như Ý bị hắt nước giữa trời lạnh
[ A Nhược vội vàng khuyên nhủ:
"Hàm Phúc cung xảy ra sự tình, tiểu chủ nóng lòng đi đến thì dù cũng không
giúp gì được đâu ạ".
Tam
Bảo hoảng sợ nói: "Nhưng lúc nãy nô tài chạy đến đây liền nghe tin nói Hải
thường tại sẽ bị dùng gia hình, nếu không đi thì lỡ có chuyện gì thì..."
Như
Ý chấn động: "Gia hình sao? Gia hình gì chứ?"
"Là
trượng hình!". Tam Bảo thấy Như Ý nhất thời không hiểu, vội vàng giải
thích: "Không phải dùng bản gỗ đánh vào đùi mà là dùng gậy gốc đánh vào
lòng bàn chân. Cái loại đó so với đánh trên đùi còn đau đớn hơn"
Như
Ý thất thanh: "Đánh vào lòng bàn chân sao?"
Tam
Bảo gật đầu: "Dạ! Chúng nô tài ai chẳng biết việc đánh vào trên đùi cũng
chỉ khiến da thịt đau đớn, không gây thương tổn đến xương cốt. Nhưng lòng bàn
chân non mềm, chỉ cần đánh vài cái là đều khiến cơ thể bị trọng thương".
Như
Ý định thần: "Ngoại trừ Hoàng hậu và Qúy phi thì trong cung chỉ có ta là
có chức vị cao nhất, nếu ta không đi, Hải Lan nếu chịu trượng hình thì không
biết sẽ trở thành thế nào đây? Việc này không thể chậm trễ. A Nhược, mau thay y
phục cho ta. Tam Bảo, đi truyền kiệu".
[...]
Như
Ý nhìn thấy huyệt Thái dương Hi Nguyệt đều dán thuốc dán, trên trán có một
chiếc khăn khảm trân châu bịt lại, nhìn thật tiều tụy mà thương xót. Như Ý vội
vàng cúi đầu nói: "Nghe nói Quý phi nương nương nhiễm lạnh cho nên đêm
khuya đến đây thăm hỏi".
Tuệ
quý phi khẽ nhếch mép: "Bổn cung có cái gì mà khiến cho Nhàn phi cô phí
sức chứ? Chỉ là Hàm Phúc cung náo loạn có gian tặc, cung nhân của Nhàn phi vội
đến báo cho nên cô mới vội vàng đến đây xem náo nhiệt mà thôi".
Như
Ý càng cúi đầu: "Thần thϊếp không dám".
Phía
sau Hải Lan hô nhỏ một tiếng: "Quý phi nương nương, tần thϊếp... Tần thϊếp
không phải là gian tặc".
Tuệ
quý phi xoay mình, lạnh lẽo ra lệnh: "Còn dám nói dối. Song Hỉ, đánh mạnh
cho bổn cung!"
Như
Ý mới vừa vội vàng vào cung, không dám nhìn kỹ Hải Lan. Giờ phút này quay đầu
lại liền thấy Hải Lan bị lột mất đôi giày mà quỳ tại hành lang bị đóng băng
tuyết. Như Ý nhìn bàn chân của nàng, lạnh đến mức đỏ bừng, trên nền tuyết trăng
thấm vài giọt máu đỏ, Hải Lan thấy Như Ý đang nhìn nàng, xấu hổ cùng cực liền
vội vàng kéo váy xuống mà che giấu. Mạt Tâm không nói lời nào, lập tức lấy tay
vén váy của nàng lên, lạnh lùng nói: "Nếu thường tại không ngoan ngoãn
chịu khai thì đừng trách nô tỳ không nể mặt. Thường tại để cho người ngoài thấy
bàn chân của mình cũng đã chịu đủ mất mặt, việc này cũng do thường tại tự làm
tự chịu".
Hải
Lan kinh hãi, cực lực cúi đầu lấy mái tóc của mình che lại khuôn mặt đầy xấu hổ
cùng phẫn nộ, nàng chịu đựng đau đớn mà biện bạch: "Quý phi nương nương
thứ tội, tần thϊếp thật sự không ăn trộm Hồng La Thán của nương nương".
[...]
Tuệ
quý phi cười lạnh nói: "Trong cung này ai mà chẳng biết thân thể bổn cung
yếu kém, điều tối kị nhất là không chịu được lạnh. Dụng tâm của Hải thường tại
thật sự ác độc! Song Hỉ, đánh nàng ta cho bổn cung!"
Lời
nói Tuệ quý phi mới vừa ban xuống, Song Hỉ liền lấy một cái gậy gỗ, nói một
tiếng: "Đắc tội tiểu chủ", lập tức liền muốn đánh tiếp. Như Ý nhìn kỹ
mới nhận ra đó không phải là cái gậy gộc tầm thường mà là được lựa chọn cành
mận gai thô to, vẫn chưa lột vỏ. Song Hỉ không nói hai lời, liền giơ cao cái
gậy hướng về gan bàn chân của Hải Lan mà đánh mạnh vài cái, Hải Lan kêu thảm
thiết một tiếng, cơ hồ liền té xỉu xuống đất, hai chân máu tươi chảy ròng ròng,
quả thực vô cùng thê thảm. Như Ý vừa sợ vừa giận, dưới tình thế cấp bách như
vậy, nàng chỉ còn cách giữ lại chiếc côn trong tay Song Hỉ quát: "Đợi
đã!"
Hải
Lan đau đớn nằm trên mặt đất, Tuệ quý phi liếc mắt kêu: "Mạt Tâm"
Như
Ý vội vàng tiến lên đỡ lấy Hải Lan, Mạt Tâm cười nhạo nói: "Nhàn phi nương
nương không quan tâm đến lời nói của nương nương chúng ta mà vội vàng bao che
cho Hải thường tại, thật là thị phi không phân. Huống chi Hải thường tại chỉ
mới vừa chịu vài cái đánh, sao lại yếu đuối như vậy chứ?"
Hải
Lan tê liệt ngã vào lòng Như Ý, mồ hôi lạnh vào tóc khắp mặt, chật vật lẩm bẩm:
"Nhàn phi tỷ tỷ, tần thϊếp... tần thϊếp không có ăn trộm. Thật sự..."
Nàng lời còn chưa dứt liền hôn mê bất tỉnh.
Như
Ý đau lòng ôm lấy Hải Lan, nàng dùng váy che lấy đôi chân của nàng, trong lòng
đau đớn không thôi, chỉ phải cố nến giận dữ: "Quý phi nương nương chỉ dựa
vào lời khai của Hương Vân mà cho rằng Hải Lan ăn cắp Hồng La thán bức hại
nương nương. Nhưng nương nương nghĩ lại xem, hôm nay là ngày hai mươi tháng
Chạp, Nội vụ phủ luôn cấp cho nương nương Hồng La Thán theo phân lệ mỗi tháng,
mỗi ngày là mười lăm cân, một tháng được bốn trăm năm mươi cân. Hải Lan nếu
thật sự ăn trộm Hồng La Thán mà hãm hại nương nương, ít nhất cũng trộm được
mười ngày, tổng cộng là một trăm năm mươi cân Hồng La Thán. Nương nương có thể
tra xét sẽ biết được trong cung nương nương hiện tại còn bao nhiêu cân Hồng La
Thán và được cất giữ ở nơi nào".
Tuệ
quý phi hơi biến sắc liền nhìn Mạt Tâm. Mạt Tâm vội vàng đoạt lấy Hải Lan từ
trong lòng Như Ý, Như Ý kinh sợ quát: "Mạt Tâm, ngươi làm cái gì
vậy?"
Mạt
Tâm cười dài: "Hải thường tại đau đến ngất đi, nếu không lấy nước khiến
thường tại tỉnh lại thì sao có thể hỏi nàng ta Hồng La Thán cất giấu ở nơi nào
chứ?"
Như
Ý căm tức nhìn nàng: "Trời lạnh như vậy, ngươi lấy nước lạnh đổ vào người
nàng ấy, chẳng phải là muốn đoạt lấy tính mệnh của nàng ấy sao?"
Mạt
Tâm thấy Hải Lan thống khổ rê/n ɾỉ một tiếng, cười nói: "Chỉ cần Hải
thường tại tỉnh lại, mọi chuyện đều sẽ rõ ràng. Nương nương thấy như vậy không hiệu
quả sao?"
Như
Ý vội vàng rút khăn tay ra thay Hải Lan lau người. A Nhược đứng ở một bên cũng
dọa đến sợ hãi, vội vàng cùng Như Ý lau người Hải Lan. Hai mắt Tuệ quý phi híp
lại, ngẩng mặt, Mạt Tâm lập tức hiểu ý, xoay người múc nước trong vại nước trong
cung, liều mạng hất nước vào người Như Ý. Như Ý chỉ cảm thấy giật mình, toàn
thân đều muốn đóng băng, gió từ cung thổi tới khiến nàng lạnh đến mức toàn thân
phát run.
Mạt
Tâm "ai da" một tiếng, vội hỏi: "Nhàn phi nương nương, thật sự
là xin lỗi. Ai bảo nương nương lại đến gần Hải thường tại như vậy chứ? Nô tỳ cứ
nghĩ rằng một chậu nước không đủ khiến cho Hải thường tại tỉnh lại cho nên mới
dùng thêm một chậu nữa".
Tuệ
quý phi ngồi ngay ngắn, ngân nga nói: "Mạt Tâm, ngươi cũng không cẩn thận
rồi. Màu Châu, Màu Nguyệt, còn không mau mang ra vài chậu than đi, giúp cho
Nhàn phi và Hải thường tại ấm áp".
Màu
Nguyệt cùng Màu Châu liền đáp ứng, lấy vài ba chậu than đang tắt lửa để bên
cạnh Như Ý và Hải Lan, ánh lửa mong manh kia thật sự không làm nên chuyện gì.
Như Ý gắt gao nắm chặt đôi tay, nhắc nhở chính mình phải nhẫn nại, ôm chặt Hải Lan vào lòng, hi vọng dùng chút thân nhiệt để khiến nàng ta ấm áp một chút. Trời giá rét động lạnh khiến cả người ướt đẫm lạnh thấu xương, ngoại trừ nhẫn nhịn thì còn làm cách nào nữa chứ? Quý phi so với chức phi của nàng cũng chỉ hơn một bậc nhưng địa vị lại ngàn dặm khác biết, Hi Nguyệt nàng ta chính là Quý phi đang được sủng ái. Còn chính nàng lại là một phi tử thất sủng, lâu rồi chưa thấy mặt quân thượng. Nàng không còn cách nào khác, chỉ có thể nhẫn nhịn. Như Ý cúi đầu, nàng chỉ cảm thấy đầu nàng càng ngày càng nặng, thanh âm cũng có chút mờ mịt: "Quý phi nương nương, Hải thường tại cũng đã nhận trách phạt, hiện nay toàn thân đã ướt đẫm. Có thể cho thần thϊếp mang y phục mới cho muội ấy hay không?"]
Đoạn
sau như trên phim dẫn được Hoàng thượng Hoàng hậu đến, Hương Vân bị đánh chết,
Hoàng đế bảo vệ Nhàn phi, ngầm bất mãn với Quý phi, 3 tháng không triệu thị
tẩm.
( Trích Quyển 1 - Chương 29)
Nhận xét
Đăng nhận xét